Bà kể
“Phải chịu cực như vậy mới có thể gồng gánh nổi một gia đình chen chúc 12 miệng ăn” như bà nói. Trước lúc bấm máy. Với bà. Bà lấy chồng. Bà còn phấn chấn nói về sự đương đại của công nghệ làm phim hiện thời. Và xa hơn. Bà ước sẽ trút hơi thở sau hết trong mái nhà nhỏ của riêng mình. Khi những diễn viên trẻ thường trìu mến gọi bà là “má Thiên Kim”.
Nước trả trong khung. Một tủ nhôm cũ và nhiều vật dụng đơn sơ được bà sắp xếp gọn ghẽ. Rồi bà dắt díu năm đứa con nhỏ về sống với mẹ ruột ở Gò Vấp. Phải để bà ở lại nhà nội. Đóng khổ lắm. Từ sáng sớm đến tối mù. Trong vòng tay các con. /. Tôi đóng vai chính phim Huyền Trân công chúa. Không khác cuộc sống của 19 nghệ sĩ còn lại ở đây.
Nghệ sĩ Thiên Kim là người duy nhất bận rộn đi tập kịch. Thế cuộc riêng của nghệ sĩ Thiên Kim chất chứa sao nỗi niềm. Bà xin vào Viện Dưỡng lão Nghệ sĩ sống đến nay.
Mọi xài của nghệ sĩ ở Viện đều phải thật dè sẻn. Bà cũng được ấm lòng với sự quan hoài của đoàn phim. Đến lúc con trai chập chững biết đi thì chồng mất.
Theo đoàn phim cả ngày. Xem lại rất nhiều hình ảnh của hơn nửa thế kỷ đời nghệ sĩ. Hai gái) nhưng phải sống cảnh mẹ chồng nàng dâu khắc nghiệt.
Rồi đi đóng phim. Mẹ của bà rời nhà chồng. Bà cũng cố kỉnh diễn cho đến nơi đến chốn. Trông bà báng. Hồi hộp như lần đầu đi diễn. Không nài cát xê. Đến nỗi Đài cho đám đông vào phim làm khách mời luôn. Qua đến ngày hôm sau mà da vẫn còn cảm giác nóng” - bà vui vẻ kể. Được yên ủi bằng tình thương của khán giả”. Thời thơ từ của bà qua những trận đòn nghiệt ngã của mẹ ghẻ.
Lớn lên. Bà Ngọc Đáng ghé tắt giùm bà cái quạt điện. 5 cháu đã lấy vợ. Một chiếc tivi nhỏ ở tầng trệt của Viện Dưỡng lão này là thú giải trí duy nhất. Đến giờ cơm. Chuẩn bị đón khách và chụp hình lên báo.
Giấu một niềm riêng trong ánh mắt. Lịch diễn đến tô màu sáng những đoạn thoại vai diễn của bà trong các xấp kịch bản.
Nên bà cứ một mình một phòng. Đạo diễn đem tôi lên giàn hỏa đốt xém chút nữa cháy luôn. Nhưng tivi thường chỉ mở từ bảy giờ tối trở đi. Sống ở Viện Dưỡng lão Nghệ sĩ này. Bà cười buồn: “Cả năm đứa con của tôi đều không khá giả gì. Có lần bà về Bạc Liêu đóng phim cho HTV. Hỏi sao bà không ở với một trong các con song hài lòng cảnh sống không gia đình. Đi đóng phim.
Thời đó. “Chứ còn hồi xưa. Song song kiêm luôn vai trò “trợ lý”. Cả một quãng đời dài nghệ sĩ Thiên Kim tất bật đi lồng tiếng cho phim. Diễn kịch để nuôi mẹ và năm con. Để lại căn nhà cho con trai út. Ngày như dài vô tận. Thành thử. Sự quan hoài không lớn nhưng thầm lặng và tận tụy của những người bạn già cùng cảnh ngộ khiến bà cảm động. Tình bạn già Nghệ sĩ Thiên Kim vẫn thấy may mắn. Lại có lần bà về Hồng Ngự.
Bà vẫn nguyện có đủ sức khỏe để tiếp tục cống hiến hết mình cho nghệ thuật. Lấy chồng. Nhập viện con cháu không hay Quần quật một gánh hai vai nghệ thuật và gia đình. Đích mẫu mất. Bà đã hóa trang kỹ lưỡng. Vừa rồi bà nằm viện. Riêng bà chưa bao giờ ca cẩm. Nhắc bà lịch tập. Bà thân thiết nhất với nghệ sĩ Ngọc Đáng và nghệ sĩ Chính Đèn. Bà Ngọc Đáng mang cà – mèn cơm lên phòng giùm bà. Ngẫm chuyện quá cố
Nghệ sĩ Thiên Kim lại ít xem tivi ở tầng trệt. ”. Nếu hầu hết các nghệ sĩ đều thường thuộc biên chế một đoàn. Tấm lòng của một người mẹ làm nên một nghịch lý: Bà mẹ già tuổi 80 vẫn đều đặn đi diễn dành dụm tiền gửi phụ giúp các con. Trở thành gánh nặng cho tụi nó”. Như bà nói: “Tôi được bù đắp.
Đồng Tháp. Với bà. Cưu mang bà cùng gia đình qua những năm tháng khốn khó nhất cho đến tận bây chừ. Ký ức của bà vẫn còn giữ lại hình ảnh mỗi lần mẹ dấm dúi trở về thăm con gái. Bất cứ lúc nào bà đi diễn. Bà sinh thêm được bốn người con (hai trai.
Niềm nở gọi bà là “bà Mười đổ nước”. Bà nằm ngủ. Bị đánh đau mà cấm được khóc.
Cách đây mấy tháng bà bị ngộ độc thức ăn tưởng không qua khỏi. Phim đen trắng. Bà thấy ổn. Còn mỗi khi đau bệnh hoặc hữu sự.
“Hình như tụi nó cũng yên tâm là tôi sống ở đây cũng ổn. Người dân xúm lại rất đông.
Gia đình có ba chị em gái. Tôi không muốn sống chung. Những lúc không có vai diễn. Bởi ngoài trợ cấp 21. Đau bệnh. Có hai vợ chồng nọ thuyết phục sẽ cho hẳn bà một căn nhà gạch khang trang và thờ phụng bà như mẹ ruột. Đọc sách báo cũ. Bà quên bẵng đi hạnh phúc tây riêng của mình. Các con bà không ai biết. Người trẻ than mệt. Cám cảnh nỗi mình trong ngày nay. Hơn 10 năm rồi.
Tình khán giả. Một gánh hát cụ thể thì bà là nghệ sĩ tự do và cũng là nghệ sĩ hiếm hoi chạy show một cách chuyên nghiệp. Từ đó. Bữa cơm yên ấm của gia đình đã xa xôi với bà. Dù vai khó đến mấy. Nghĩ tới những năm tháng ngắn ngủi cuối đời mình. Là bà ngoại. Một chút phấn và son môi. Lấy người chồng sau. Bà nhận hết. Các con bà cũng chẳng ai hay. Thèm ăn cũng bị đánh.
Lồng tiếng rồi đóng phim. Các nghệ sĩ phải tự suy tính. Nhằm kiệm ước điện. Ông Chính Đèn trở nên “xe ôm” đắc lực cho bà. Máy móc nghèo nàn. Nếu được sống cho mình. Dù lịch quay là năm giờ sáng thì bà cũng đến rất đúng giờ. Nước mắt hai mẹ con tuôn rơi; hình ảnh bà vào phòng lén vạch màn cửa nhìn mẹ cho đỡ nhớ. Nói nhớ mẹ cũng bị đánh. Đạo diễn chỉ kịp đưa kịch bản cho bà đọc nửa giờ trước khi quay.
Không khác cuộc sống của 19 nghệ sĩ còn lại ở đây. Lão nghệ sĩ đã trang điểm sẵn. Nắm tay hỏi han nồng nhiệt. Hễ ai gọi vai. Thế cuộc thiếu niềm vui Trong số 20 nghệ sĩ đang sống ở Viện Dưỡng lão Nghệ sĩ. Mỗi phân cảnh phim được trả 200 ngàn đồng. Sang. Dắt díu theo hai đứa con gái lớn. Những lúc không có vai diễn. Bà giấu nhẹm các con mà một mình chịu đựng. Sống chung với dì ghẻ từ dăm ba tuổi.
Bà nhìn lại đời mình sao quá hiu quạnh. Bà ở căn phòng nhỏ chỉ khoảng 6m2 ở lầu một của Viện với chiếc giường đơn. Ngày như dài bất tận. Giữ giùm bà tất hợp đồng với đoàn phim. 000 đồng/người/ngày ăn và qui định tiền điện. Gợi nhớ nét xuân sắc của cô đào chánh trong vở “Lấp sông Gianh” nức danh năm nào. Đọc lại cho nhuần nhuyễn lời thoại. Bước ra đường có nhiều khán giả nhận ra.
Bà bỏ lửng câu nói. Còn lại bít tất các chi phí nảy khác như đau ốm. Cống hiến và mưu sinh. Là “mẹ” hay “bà ngoại”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét