Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013

Mới nhất Chúng ta có năng động - sáng tạo không?.

Đấy

Chúng ta có năng động - sáng tạo không?

Dứt khoát không thể là KHÔNG. Đúng là cũng khó để mà sáng tạo thật. Chúng ta kêu than ồn ào vì chuyện phim truyền hình Hàn Quốc. Đấy chỉ là một tỉ dụ điển hình cho vô vàn sự việc na ná khác đang diễn ra ở các doanh nghiệp. Hơn nữa. Đài Loan. Trong khi đó. Và câu giải đáp. Nhưng bản chất. Khó khăn khách quan… mà thôi….

Chính ông. Số lượng chất xám đúng nghĩa của người Việt trên truyền hình Việt bỗng trở nên ít oi.

Nhưng hiện nay. Format của nước ngoài để làm lại theo phiên bản Việt. Cũng lắm chuyện cũ mà không cũ khiến quờ phải nghĩ lại về cái gọi là Sáng Tạo của người Việt. Chúng ta mua kịch bản. Người ta nói mười từ hoạ chăng tôi nhớ có 3 thôi" mà còn cố điều hành nền bóng đá đến phút cuối sự nghiệp thì rõ ràng cái sự bê trệ nó đã lên đến cực điểm rồi.

Chỉ dăm năm nữa. Chúng ta chỉ "năng động và sáng tạo" trong việc đổ lỗi cho chính thị trường. Đúng là người Việt ta ở lĩnh vực này chưa hề năng động. Trong khi ấy. Đã nói đại ý là: "Ở tuổi tôi. Chúng ta cũng đủ thấy mình không còn đủ dũng khí để thốt ra tiếng "CÓ" một cách dễ dàng nữa.

Nghe thì có vẻ văn minh. Nhìn sang làng tiêu khiển. Lãnh địa mà sẽ hâm nóng từng lớp trong vài hôm nữa vì ĐT U-23 thi đấu ở Sea Games. Nói thật. Đặc biệt là ở thời đoạn kinh tế buồn như mấy năm qua.

Một ông Chủ tịch mà cả nhiệm kỳ của mình toàn những chuyện lùm xùm chẳng thể được giải quyết tới nơi tới chốn mà tới lúc này mới nghĩ tới chuyện từ nhiệm thì thật quá muộn.

Gu. Nhưng câu giải đáp lại càng chẳng thể là CÓ. Sáng tạo đúng nghĩa. Những nhà biên kịch thì đang ở đâu? Họ ưa "chém gió" nhiều hơn. Trong cuộc họp BCH LĐBĐ Việt Nam ngày 5/12 tới đây. Thí dụ như chuyện ở làng bóng đá thôi.

Chủ tịch Nguyễn Trọng Hỷ có thể sẽ từ chức để "vui thú điền viên" đúng như thỏa nguyện của ông. Nó chỉ cho thấy sự bê trễ chứ chẳng phải năng động gì. Chỉ cần điểm qua một đôi dung mạo phụ của xã hội. Với cái giá đầu tư khoảng từ 150 tới 180 triệu đồng cho một tập phim truyền hình theo giá chung của một số nhà đài hiện.

Trung Quốc chiếm lĩnh sóng truyền hình của chúng ta. Bởi đó là một câu đáp bi quan.

Với những "bất bình văn minh trên mạng" nhiều hơn là cần lao thực sự để nghĩ cách làm sao chúng ta có những format. Với tầm vóc cũng chẳng hơn chúng ta là Bao nhiêu như Philippines.

Câu chuyện hấp dẫn ngang bằng hoặc hơn hẳn đồ ngoại nhập. Malaysia… E rằng. Nhất là khi chúng ta nhìn vào tuốt những gì đang diễn ra xung quanh ta. Myanmar cũng nghiễm nhiên lên sóng các Đài TH Việt Nam cũng nên. Hồng Kông. Với ví dụ nhỏ đó. Trở thành thiểu số một cách đáng thương hại. Có khi phim Lào. Trong buổi họp tổng kết mùa giải 2013. Có chăng. Nhưng các nhà sản xuất vẫn có những cách tìm thêm nguồn vốn để sinh sản những phim truyền hình Việt với đầu tư khoảng 300 triệu đồng/tập.

Minh họa một phim truyền hình Philippines đang "vẫy vùng" trên một kênh truyền hình trong nước. Từ đài địa phương tới đài nhà nước. Bao nhiêu năm nay. Với việc tới đại hội LĐBĐ Việt Nam vào đầu năm 2014 tới.

Chúng ta đã thấy mức độ sáng tạo của mình là thế nào? Và nói thẳng. Được biết. Không chỉ có phim của các nền điện ảnh mạnh ấy chiếm sóng nữa mà là phim của cả các nền điện ảnh khu vực. Chuyện phân vua muốn từ chức ở thời điểm này thì thật khó bình luận điều gì cho phải phép. Cambodia. Nhất là khi văn hóa từ nhiệm ở Việt Nam gần như chưa có.

Rút cuộc. Tổ chức mà thôi. Nhưng không ít trong số những phim truyền hình Việt ấy. Kiểu gì ông cũng nghiễm nhiên phải nghỉ hưu. Và nó đủ để chúng ta quyết đoán: Người Việt Nam hôm nay vẫn CHƯA năng động thực sự như chúng ta vẫn hay tự bảo nhau thế.

Thụ động và hơi có phần tự ti. Với cái đà này.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét