Dù lúc ấy bố mẹ tôi đã ly hôn, nhưng đều cùng nhau ở bên cạnh tôi trong những giờ khắc quan trọng
Khi 22 tháng tuổi, tim tôi bị hẹp eo động mạch chủ. Đúng lúc tôi được tăng lương, tôi đã quyết định xin nghỉ việc và dự kiến xuất hành đi du lịch. Những bộ mặt thân thương của các em nhỏ Việt Nam được nhận ca giải phẫu luôn là động lực và tôi đạp xe 1. Nhưng sau đó nghe đâu dần dần tôi hiểu ra rằng khóc không giải quyết được vấn đề gì.
000 miles to work). Tôi tỉnh dậy tại ICU, một căn phòng trắng toát cùng với nữ y tá đang chũm dùng bông gòn bịt vết chảy máu cho tôi.
Và thế là tôi trở về Anh, tìm trên trang web những tổ chức liên quan tới hiệp hội thầy thuốc bởi nghĩ rằng sẽ có những nơi tôi có thể đóng góp vào việc coi sóc y tế ở Ấn Độ và Việt Nam. Ba má tôi đã rất lo lắng. Khi ở Úc, tôi cảm thấy mình mệt mỏi và đã nghĩ rằng do mình dành quá nhiều thời gian tài xế đi đây đó.
Và khi tôi tỉnh dậy, mái tóc của cha đã bạc trắng chỉ sau một đêm, còn mẹ tôi lợt lạt hơn bao giờ hết. Sau đó tôi cũng mất ngủ và nằm nghĩ suy tới việc nếu mình chết sau khi giải phẫu thì sẽ ra sao vì trong dạ dày của tôi đang có cola trong khi tôi có chỉ định cấm ăn uống của bác sĩ. Lúc ở Việt Nam, tôi ở lại một ngôi làng phía bắc và dành thời kì trò chuyện với những người đàn bà ở đây.
Chỉ biết rằng tôi là người may mắn, có gia đình ráo phía sau, có những bác sĩ phẫu thuật chuyên môn giỏi, những người hiến máu mà chẳng bao giờ phải lo âu điều gì.
Hiện tại tôi cao 1m76 và khi còn bé tôi khá tham ăn. 000 dặm chỉ do một lý do đơn giản: Vì tôi có thể!. Lần này động mạch của tôi sẽ được thay thế bằng một động mạch nhân tạo. Giờ là người trưởng thành tôi lại tiếp nhận cuộc giải phẫu theo một hướng khác, tự tay mình ký vào giấy bằng lòng phẫu thuật. Tuy nhiên, tôi đã không chết mà được một hàng ngũ thầy thuốc phẫu thuật tiệt với ca phãu thuật thành công.
Toàn bộ mọi đứa ở gia đình tôi đã rất lo âu và tới thăm tôi một vài ngày sau đó. Chúng tôi đã phải chờ đợi và theo dõi suốt 2 ngày sau đó và may mắn tình trạng đó không xảy ra nữa. Các thầy thuốc đã nỗ lực trong 2 giờ đồng hồ để có kết quả tốt nhất, cho tôi nghe nhạc của Disney và thay không căng thẳng.
Tôi cũng có một mái tóc óng ả và sau nhiều năm tôi phát hiện ra rằng nếu nó rụng thì nó đã rụng ngay từ tuần trước tiên rồi. Câu chuyện của Val Tôi đạp xe để quyên tiền cho quỹ Nhịp tim Việt Nam bởi tôi đã từng phải sang 4 lần phẫu thuật tim, tôi đang sống một cuộc sống thật tốt đẹp. Tôi có những chỉ định các món cấm ăn nhưng mẹ vẫn thẳng tắp khoan nhượng vì sợ tôi bị quá xúc động.
Tôi đã bàn bạc với bác sỹ giải phẫu về công nghệ mới trong giải phẫu tim và dù đã phải đối mặt với những cuộc giải phẫu tim từ nhỏ nhưng tôi không tránh được những bao tay, lo sợ. Tôi chọn việc đạp xe bởi nhận ra rằng để nhận được sự để ý và tài trợ của mọi người tôi cần phải làm điều gì đó vượt qua chính mình.
Tôi được chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật thứ 2 của mình. Những ký ức về sự bất tiện, về những ấn tượng, về mùi thuốc khử trùng, về những người bệnh xung quanh tuốt luốt như đều bị cảm nặng. Cuộc phẫu thuật của tôi kéo dài 5 tiếng đồng hồ nhưng nó không được tốt lắm và tôi phải chuyển vào ICU. Dù sao thì tôi đã có một thời sinh viên rất vui vẻ, quản lý sức khỏe tốt và nó không cản ngăn tôi làm việc gì ngoài việc nhậu nhẹt.
Tôi bắt đầu lại chảy máu rồi lại lịm đi, chỉ kịp nhìn thấy thấp thoáng bóng bác mẹ khi được đẩy ngang qua. Tôi là người thứ tư tại Anh làm loại giải phẫu này. Khi tôi nghỉ việc và đi du lịch, tôi đã có dịp tới Việt Nam
Tôi chẳng thể tưởng tượng được họ đã qua những giờ phút khủng khiếp thế nào. Lần giải phẫu ấy được cho là lần giải phẫu cuối cùng nhưng 4 năm sau, khi 16 tuổi, tôi lại phải trở lại bệnh viện một lần nữa.
Đó là năm 1976, mẹ tôi kể rằng tôi được đem đến bệnh viện với đôi chân tím tái. Một y tá ráng ép cả trọng lượng của mình để ngăn máu chảy trong vòng 1 giờ. Đối với một cô gái 16 tuổi, đó cũng là đủ mất đi kha khá nhiều thứ. Tôi nhớ vào đêm trước khi giải phẫu, các bạn bè hàng xóm đã giấu kẹo sô cô la, cola và bánh tới cùng ăn và khinh khích với nhau cả đem. Tôi không được xếp trong khu vực bệnh nhi nữa mà nằm chung với những người lớn khác.
Tất cả các phẫu thuật của tôi được hoàn toàn miễn phí ở Anh. Mặc dầu tôi vẫn luôn có người thân và những cái ôm, những món quà khích lệ bên cạnh, những gì phải sang trọng trong bệnh viện không hề dễ dàng. Tôi cũng được tới những ngôi làng con trẻ mồ côi nhiễm HIV ở Ấn Độ và ở nhiều nơi tôi nhận ra rằng vấn đề y tế là vấn đề khó khăn Bỏ ra 40 bảng để tổ chức một bữa tiệc với những đứa trẻ ấy có nhẽ là 40 bảng đáng giá nhất tôi đã từng tiêu.
Năm 12 tuổi, tôi có một cuộc giải phẫu để mở động mạch chủ nhưng đã không thành công. Nhưng đến năm 24 tuổi, tôi nhận ra rằng công việc đã chiếm quá nhiều thời kì của mình.
Tôi không biết sau này mình sẽ còn phẫu thuật bao lần nữa. Người đàn ông cùng phòng với tôi ngáy rất to khiến cả đêm tôi không thể ngủ. Tôi thực thụ chẳng thể hiểu được tâm cảnh của những gia đình vừa phải đối phó với những lo lắng về bệnh tật vừa phải lo lắng về lý do tài chính. Tôi may mắn được xúc tiếp với y khoa đương đại mà ở nhiều nước đang phát triển trên thế giới, phần đông người dân không được hưởng.
Kíp trực phẫu thuật đã cứu sống tôi tới 2 lần trong một ngày. Nhưng tim tôi có tiếng vang và thầy thuốc bắt dừng lại hết mọi hoạt động. Tôi đạp xe vì tôi có thể Động mạch chủ nhân tạo nghĩa là tôi 1) không thể uống 2) chẳng thể có con và 3) không thể làm những điều hiểm nguy và tóc tôi có thể sẽ bị rụng.
Lúc đó tôi đã khóc như bất cứ một đứa trẻ nào. Suốt 14 năm đầu đời tôi học được cách cứng rắn và ứng phó với cuộc sống của mình với sự tương trợ tiệt từ gia đình tôi. Tôi tốt nghiệp và đi làm tại một công ty lớn với công việc về IT rất ham thích, mua một ngôi nhà và một cuộc sống nhẵn. Cả thảy mọi người đều ấp ôm và vuốt ve tôi. Tôi phải thực hiện quét MRI và thật khủng khiếp đứng trước thực tại rằng mình tiếp tục phải đến với cuộc giải phẫu tim lần thứ 4.
Tuy nhiên, thực tế tôi không khỏe như vậy. Quả thực, tôi là một người rất may mắn. Val Monk. Thế nhưng khi trở về phòng, vết thương của tôi phụt máu. Tôi không đi đâu xa ngoài các nước Đông Nam Á và Úc nhưng đã có 18 tháng rất tiệt, trèo lên núi Kota Kinabalu và tự cảm thấy mình rất khỏe khoắn.
Gia đình tôi không bao giờ phải lo âu về chi phí hay phải có bất cứ băn khoăn nào về vấn đề này. Tôi chưa bao giờ thấp bé nhẹ cân hay khảnh ăn cả. Chỉ khi tôi tỉnh dậy trong ICU và nhìn thấy gia đình của mình với khuôn mặt nhẹ nhàng, tôi cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất khi còn sống.
Và nên tôi “đạp xe 1. 000 dặm đi làm”(1.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét