Dù bánh kẹo hiện nhiều hơn hẳn, đèn lồng hiện nay phong phú hơn hẳn, múa lân màu sắc hơn hẳn. Bánh trung thu càng ngày càng ngon, càng đẹp và càng đắt, chắc chẳng phải để trẻ mỏ ăn mà người lớn dùng để biếu xén, tặng lẫn nhau, trong đó chắc có không ít mối quan hệ “qua lại” chứ chẳng phải thân tình như xưa.
Chỉ có việc chăm lo của các ngành, các giới (Đoàn thanh niên, công đoàn, hội phụ nữ. Nên hạn chế tính thương nghiệp hóa trong dịp này, nhất là nhu cầu bánh trung thu, đèn trung thu công nghiệp nghe đâu đã bão hòa.
Tết Trung thu hiện giờ nghe đâu không còn là của trẻ mỏ nữa, hay nói cách khác người lớn đã tham dự quá nhiều vào cái tết của thiếu nhi này rồi. Nhưng bao nhiêu đó chưa đủ làm nên những cái Tết Trung thu của trẻ mỏ, vì trẻ mỏ.
Ai khá hơn thì có đèn kéo quân, có đốt pháo, có nhiều bánh kẹo. Ở các lớp học, con nít trường làng được tặng những cái bánh nướng, những cái kẹo nho nhỏ thơm lừng, thỏa lòng cái bòn của trẻ em trong lúc thiếu thốn. Đó là một cách giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc. Rồi những ngày bánh “đại hạ giá” khiến cái bánh mang tính biểu tượng trở nên rẻ rúng, chợ búa, mất hẳn ý nghĩa.
Các ngành, các cấp cần quan tâm nhiều hơn, chăm lo thiết thực hơn đến trẻ nít các vùng khó khăn, không chỉ là quà bánh, nhất là dịp Tết Trung thu cũng trùng với đầu niên học mới. Nên phát huy các hình thức văn nghệ, sinh hoạt dân gian, nhất là dành cho thiếu nhi; có thể tổ chức trong trường học, ở các công viên, khu vui chơi.
) Cho trẻ thơ vùng sâu, vùng xa, trẻ con nghèo, cơ nhỡ. Đừng vì công nghiệp hóa mà làm đương đại hóa một cách tùy tiện dẫn đến sai lệch các sinh hoạt văn hóa truyền thống! TRỊNH MINH GIANG (TP. Để nhiều trẻ con có thể tham gia. Những cái Tết Trung thu đó hẳn có nét đặc sắc hơn Tết Trung thu giờ.
Trong tuổi thơ của nhiều người, nhất là độ tuổi kiêng 40, hẳn vẫn còn nhớ hình ảnh những cái tết Trung thu vui tươi, rộn rã.
HCM). Đèn trung thu được sinh sản theo kiểu công nghiệp, kiểu dáng, màu sắc, hiệu ứng. Đến ngày đó đâu phải vì mấy cái bánh trung thu tí xíu mà chính là không khí tưng bừng với tiếng múa lân rộn rã, ánh đèn lồng hình con cá, hình ông sao bằng tre và giấy kiếng hồ hết tự làm mà rỡ.
Và giữ gìn bản sắc của ngày hội Trung thu phải gắn với việc giữ giàng bản sắc văn hóa ở quờ lĩnh vực khác. Còn không cũng chẳng hề gì, lòng ai nấy đều thấy vui lạ trong không khí náo nhiệt đó. Phải làm cho Tết Trung thu có ý nghĩa văn hóa, nhân văn hơn, đúng là tết của con trẻ hơn. Hồi đó còn khó khăn, thiếu thốn, thế mà con nít ai cũng mong chờ đến ngày hội rằm tháng tám.
Nhưng cái giản dị, ấm áp, gần gụi và nhất là tính trẻ thơ của ngày xưa mặn mòi hơn hẳn. Thì được nâng nhiều cả chất và lượng. Hết sức phong phú nhưng thiếu sự kỳ công, sáng tạo, tần mần; sự “phân tầng” xã hội tả rõ trong các loại đèn, chứ chẳng phải như xưa chỉ có đèn thủ công! Múa lân thì rộn ràng hơn, lân, địa đều nhiều màu sắc, có nhiều màn diễn bắt mắt hơn nhưng dường như để kiếm tiền, là một hình thức “làm ăn”, thậm chí cạnh tranh nhau quyết liệt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét