Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Công năng Gặp dị nhân đắp tượng.

Tượng nằm ông bà ngoại, ông đắp phía sau nhà

Gặp dị nhân đắp tượng

Tôi không mê danh, hám lợi. Bỗng dưng, con cháu cho ông hay, hàng loạt các tờ báo giấy lẫn báo mạng đều viết về khu vườn và phê phán ông đã dùng khu vườn để kích động bạo lực.

Nếu chính quyền tự phá bỏ sẽ có dấu hiệu của tội hủy hoại tài sản và phải đền bù thiệt hại cho người dân. Thế là ông đắp tượng nằm ông bà nội, ông bà ngoại, mẹ và đứa cháu. Sau khi cha qua đời, em trai ông Chứng mở tiệm may Hoàng (cũng rất nổi tiếng) tại địa điểm tiệm phở Việt Hương trước kia. Tất những người quen biết, với ông đều chỉ là bạn sơ giao. Nhưng nếu muốn thuê để tạo quỹ từ thiện thì tôi sẵn lòng cho mượn, không lấy một xu".

Ông nói: "Tôi xin cám ơn ông phóng viên đó và bít tất những phóng viên chưa từng gặp mặt tôi mà viết bài. Vào lúc 12 giờ 30 phút ngày 30/9/2013, ông Phạm Chứng gọi điện cầu cứu chúng tôi: “Chính quyền xã đề nghị tôi ra trình diện vào ngày 3/10 để thu dọn khu vườn. Ông không bao giờ chuẩn bị ý tưởng trước khi tạo tác. Tượng nằm ông bà nội, ông đắp ở thềm nhà trước.

Tuy không bị thương nhưng ông trở thành sợ lái xe. Những bức tượng nằm này, ngoài nguyên liệu là xi măng, cát ông còn trộn vào một phần tro cốt đã hỏa táng của những người này để "tạc lòng hoài tưởng". Không như chúng tôi lo ngại, ông rất nhiệt thành đưa chúng tôi về một ngôi nhà cấp bốn tại Giồng Ao (Cần Thạnh, Cần Giờ, TP HCM).

Ông đáp rất hồn nhiên: "Tôi không cần tiền nong và cũng không cần tiếng tăm. Niềm ham vẽ chân dung cứ lớn dần trong ông. Có cách nào cứu tôi không? vì sao những tác phẩm của tôi lại có tội?”. Tôi dành hết vào việc đắp tượng". Dáng vẻ ông nhanh nhẹn hơn cái tuổi 72 rất nhiều.

000m 2 ở Long Hải, Hòa Thành, Tây Ninh. Tiên nhân mang theo vào Sài Gòn nghề nấu phở truyền thống Nam Định. Vì nhờ những bài viết phê phán tôi mới biết mình chưa thỏa lòng mọi người.

Tôi sáng tác tượng trong khu vườn của tôi và không muốn khoe khoang với mọi người thì mong mọi người đừng nói như thế. Mai Hải Anh nhận lời. Hàng ngày, đọc trên báo thấy hiện tượng cướp của, giết người, ông nảy sinh ý tưởng đắp những tượng chân dung nạn nhân bị chết để lên án hành vi vô nhân của thế gian.

Tản mác trên khoảng sân hẹp trước thềm nhà, vài tấm mặt nạ người và hàng chục phù điêu hình cá tai tượng đắp nổi trên mặt đất. Ông hứa với lòng nếu sau này được phép, ông cũng sẽ để nguyên tình trạng tượng nằm như thế. Vì không được học hành bài bản, ông chỉ vẽ theo cảm hứng. Từ thuở nhỏ, ông Chứng đã ham hội họa và điêu khắc nhưng cha mẹ chỉ muốn ông học văn hóa. Ông sống khép kín và không thích giao tiếp với mọi người xung quanh.

Và suốt hơn 40 năm qua, ông đã vẽ hàng trăm bức chân dung con người. Sau khi cưới vợ, được quyền làm chủ một gia đình, ông bắt đầu quay lại nuôi dưỡng niềm ham mê của mình. Khi có chuyện không vui, tôi thường về đây tá túc một mình". Nếu mọi người không tò mò lẻn vào khu vườn của tôi thì không thể trông thấy để mà sợ". Ông cũng tận dụng 2 ngôi nhà đó làm nơi đắp tượng mặt người và trưng bày.

Một số "trưng bày" tại khu vườn ở Tây Ninh và một số tại ngôi nhà ở Cần Giờ. Ông không học một người mà học nhiều người. Sau khi tượng hình thành, ông mới đặt tên. Ông từ chối. Việc trước nhất là ông đi tìm thầy học vẽ ký họa và điêu khắc. Ông kể, cách đây vài tháng, một cán bộ xã đã đến yêu cầu ông hạ nằm và sơn trắng những bức tượng mặt người xuống đất và ông đã chấp hành dù lòng không muốn.

Gần 20 năm qua ông đã sáng tác được hàng trăm bức tượng mặt người. Tôi chỉ làm nghệ thuật cho cá nhân chủ nghĩa tôi thôi mà. Ông bà có 8 người con và ông Phạm Chứng là người con thứ 3 (theo cách gọi thứ của người miền Nam). Hàng tuần ông bỏ ra 1 - 2 ngày về khu vườn hặm hụi đắp tượng mặt người.

Những bức tượng chân dung của ông Chứng. Tôi cũng không muốn ai biết việc làm của tôi. Ông thanh minh: "Hai đứa con đã trưởng thành. Thông điệp của tôi là: Những bức tượng mặt người chết vì bợt tầng lớp khiến người ta sợ hãi mà không vi phạm vào để gây tội ác.

Từ lý do đó ông chỉ chọn thể loại vẽ chân dung và đắp tượng mặt người. Thời trẻ, một lần chạy xe gắn máy, ông bị một kẻ đi xe sai luật cụng. Khi có hàng xóm tò mò đến xem, ông luôn tìm cách khước từ giao tế. Mỗi khi về "trại sáng tác cá nhân" ông lặng lẽ đắp tượng một mình.

Vẽ xong, thay vì đi khoe với mọi người, ông đem tác phẩm của mình đi… giấu. Bạn thâm giao của ông là giấy vẽ. Ngôi nhà nép giữa một dãy phố và sau một lùm cây um tùm. Hóa ra, ông không biết chạy xe gắn máy, kể cả xe đạp. Họ cho biết, nếu tôi không trình diện họ sẽ cho người giải tỏa khu vườn ở Long Hải.

Tôi chỉ muốn thỏa lòng với những bức vẽ và bức tượng của tôi thôi". Không khách sáo, ông phấn khởi vào chuyện ngay sau khi chiêu ngụm trà trước hết.

Mỗi tháng chúng cho tôi 1,5 triệu đồng để ăn xài. Ông quan niệm cá tính, tâm hồn con người biểu hiện qua nét mặt. Thế là ông sáng tác một loạt tượng mặt người chết vì tai nạn liên lạc với ý nghĩ nhấc mình thận trọng hơn khi lưu thông trên đường

Gặp dị nhân đắp tượng

Đầu người khác với mặt người chứ. Khắp vách tường trong nhà treo khoảng hơn 30 bức mặt người đủ mọi dạng.

Ông giấu kín niềm ham mê nghệ thuật vào lòng rồi cố học đến lớp "đệ tứ trung học" (tương đương lớp 9 THCS hiện giờ) thì quyết định bỏ học giúp cha bán phở.

Giải mã khu vườn “nghĩa địa đầu người”   Trong 2 "trại sáng tác" của mình, ông xem khu vườn ở Tây Ninh là địa điểm chính. Có lẽ đó là lý do những người láng giềng không cảm tình với ông. Thế là ông đắp những tượng chân dung nạn nhân bị giết. Hàng ngày, khi có dịp, ông thầm lặng vẽ chân dung con người với nhiều nét biểu cảm khác nhau rồi cất kỹ để dành ngắm.

Ông cũng chưa từng có ý định dừng việc sáng tác tượng mặt người cho đến khi không còn sáng tác được nữa. Mỗi bức là một thể tâm lý con người; Chiếc bàn con đặt trên nền gạch men nơi hàng ba cũng mang một khuân mặt nữ giới.

Ông cho biết, hồi năm ngoái, một cán bộ địa phương Cần Giờ phát hiện ông đắp tượng đã đề nghị ông giao thông với Phòng Văn hóa huyện để triển lãm cho khách du lịch tham quan.

Khi chúng tôi hỏi về việc dư luận cho rằng ông đắp tượng mặt người để đe dọa láng giềng hoặc có ý định khích động bạo lực, ông buồn bã bộc bạch: "Tôi chưa từng làm điều gì trái với pháp luật.

Trong những lần xuất thần, hình ảnh những người nhà yêu đã quá cố của ông hiện về. Chỉ có vài bức, ông tự chế nguyên liệu thay xi măng.

Ông đi bộ hơn 1 km ra đón chúng tôi. Ông trộn xi măng rồi tùy theo cảm hứng xuất thần đắp tượng. Mạng sống con người bị tước chỉ vì một hành động thiếu ý thức khi tham gia liên lạc khiến ông cuồng nộ. Bậc tam cấp nối liền khoảng sân với thềm nhà mang hình dạng một chiếc đầu trâu thè lưỡi; Hai bên vách thềm nhà treo hàng chục bức tượng chân dung người bằng xi măng.

Ông niềm nở mời chúng tôi vào nhà rồi pha trà đãi khách. Ông cũng muốn đắp tượng nhưng diện tích ngôi nhà tại quận 3 quá nhỏ hẹp không có không gian để ông thực hiện. Từ đó, ông xem khu vườn là "trại sáng tác" của mình. Tại đây, lúc đầu ông chỉ sáng tác những khuân mặt người biểu thị các trạng thái cảm xúc hỷ, nộ, ái, ố…. Cha mẹ ông là người Nam Định.

Được biết vào sáng ngày 30/9, sau khi khảo sát khu vườn của ông Chứng, lãnh đạo UBND huyện Hòa Thành cho biết sẽ cho dẹp bỏ những bức tượng mang tính “kinh dị, rùng rợn”.

Giữa khu vườn, ông đắp một nấm mộ gió rồi treo tượng chân dung những người nhà đã khuất kèm những dòng chữ bi oán. Tôi không ghen ghét ai. Hồ hết những tượng mặt người đều được chế tác bằng vật liệu xi măng trộn cát. Mỗi người ông học một tẹo tri thức.

Dù giấu kỹ nỗi niềm hay những mưu toan sâu tận đáy lòng nhưng dạng tâm lý vẫn tả qua gương mặt.

Ông chưa từng có ý định bán hay cho thuê những bức tượng mặt người. Ông nói, dân trong nghề gọi kiểu sáng tác đó là "xuất thần bất ý". Thỉnh thoảng chứng kiến những vụ tai nạn giao thông vì lái xe chạy ẩu dẫn đến chết người, ông cảm thấy tiếc thương người bị nạn. Bây chừ tôi chỉ dựa vào quyết định công minh của chính quyền và các cơ quan chức năng.

Hướng mặt về phía ngôi nhà, ông bảo: "Nhà này cũng là nhà của tôi. E ngại ông không cởi mở nói chuyện, chúng tôi phải nhờ diễn viên điện ảnh - Hoa hậu biển Khánh Hòa Mai Hải Anh đi theo để làm thao tác thăng bằng tâm lý.

Ông thanh minh: "Niềm vui sống duy nhất của đời tôi là vẽ chân dung và đắp tượng chân dung. Trong phòng khách, chiếc bàn uống trà bằng xi măng, bề mặt khá rộng cũng được đính một bức chân dung người.

Vùng quê Nam Định trở thành mặt trận giữa quân Pháp và Nhật. Khi chúng tôi hỏi ông: "Nếu có một doanh nghiệp nào đó muốn thuê khu vườn ở Tây Ninh để tổ chức sinh hoạt lễ hội Hallowen sắp đến, ông có đồng ý cho thuê không?". Khi ấy, ông mới 1 tuổi. Tôi rất buồn vì họ chưa từng gặp tôi. Sau này, vì lý do riêng, vợ con ông bán bớt căn nhà ở Đà Lạt.

Vì không đọc báo nên ông không hay biết tờ báo địa phương viết về ông như thế nào. Tôi vẽ cho tôi chứ không cho xã hội". Dị nhân Phạm Chứng. Chân dung người nghiện… mặt người   Địa điểm hẹn gặp cách bãi biển du lịch Cần Giờ khoảng 1 km đường chim bay.

Tôi không kích động bạo lực mà phê phán nó. Thậm chí có báo viết là khu vườn đầu người. Năm 1942, Nhật đổ quân vào Việt Nam. Sau đó, vợ con ông tiếp tục mua thêm 2 căn nhà, một ở Đà Lạt và một ở Cần Giờ.

Sợ hãi, cha mẹ ông đưa cả gia đình chạy loạn vào Sài Gòn. Chủ trương của tôi là tuân thủ tuyệt đối quyết định của chính quyền và pháp luật".

Trước năm 1975, tiệm phở Việt Hương của bố mẹ ông rất lừng danh ở khu vực quận 3. Những khoảng thời gian trống trong cuộc mưu sinh, người ta thường rời khỏi nhà đi tìm thú vui ở các quán cà phê, phòng trà, uống rượu, đánh cờ… Với ông, thú vui độc nhất vô nhị là nhốt mình trong nhà để vẽ chân dung con người. Ông cho biết: "Tôi vẽ để thỏa mãn niềm ham mê cá nhân chứ không có ý định làm họa sĩ gì cả.

Bởi vậy, ông không hề có bạn thân. Hôm ấy, phóng viên hứa sẽ viết bài hỗ trợ ông. Chúng tôi sẽ tiếp thông báo về vụ việc sau khi các cơ quan chức năng địa phương có hướng xử lý khu vườn của ông Chứng. Cách nay hơn một tuần, có một đoàn cán bộ xã dẫn một người xưng là phóng viên báo địa phương đến khu vườn của ông phỏng vấn.

Tôi không thích khoe khoang với mọi người. Ông ghét la cà quán xá và bàn thảo chuyện từng lớp. Năm 2000, niềm ham mê của ông có dịp bột phát khi vợ con đồng ý mua một khu vườn rộng 1. Nhưng theo trạng sư Bùi Quốc Tuấn, Đoàn luật sư TP HCM, ông Chứng không vi phạm quy định tại Nghị định 103 vì đây chỉ là những tác phẩm chế tác theo ý tưởng cá nhân và trưng bày trong sân vườn để giải trí.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét