Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Nụ cười khác biệt của cô bé lupus ban đỏ.

Ngôi nhà - tài sản quý giá nhất mà người cha để lại đã bị sập hoàn toàn

Nụ cười của cô bé lupus ban đỏ

000 đồng trong túi, người mẹ cõng con ra Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng rồi chuyển vào một bệnh viện nhi TP. HCM để điều trị. THIÊN NGA Thông báo bài viết bị thất lạc Do sự cố kỹ thuật, các bài viết và giới thiệu nhân vật cho chương trình “Bạn tôi - người vượt khó” gửi về báo  Tuổi Trẻ  qua địa chỉ email( bantoinguoivuotkho@tuoitre.

Tai họa bất thần ập tới nhà Nhật khi cha em trong một lần đi đào gốc củi để đem ra chợ bán thì không may đào phải quả bom từ thời chiến tranh để lại. Cứ nghĩ cô bé rất sợ và sẽ suy sụp tinh thần khi chứng kiến điều đó.

Trong lúc mẹ trông nom chị ở Bệnh viện Đà Nẵng thì bất thần bão ập đến (cơn bão Chanchu 2006) Nhật và em út kịp thời được ông chú bế chạy ra khỏi nhà, bỏ lại sau lưng một đống đổ nát. Tưởng mọi chuyện đã im ắng, nào ngờ người chị vừa điều trị hết bệnh được một năm thì Nhật bắt đầu phát bệnh, toàn thân em co rút rồi phù cứng, phát ban. Vn ) từ ngày 10-8 đến 20-9 đã bị thất lạc.

Đau nhức liên hồi nên Nhật thẳng thớm không đến lớp được. BAN TỔ CHỨC.

Chồng vừa mới mất, con đang bệnh, được tin nhà sập người mẹ trẻ chết điếng. Có nhiều hôm đang ngồi học ở trường thì bộ hạ bủn rủn rồi chết giấc. Cha mất chưa đầy một tháng, chị của Nhật đổ bệnh tim bẩm sinh phải chữa gấp.

Nhưng “lúc đầu em cũng rất sợ, nhưng rồi em nghĩ tới câu nói của thầy thuốc: nếu mà sợ chết thì sẽ mau chết hơn. Với nỗ lực của người mẹ thương con cùng nghị lực kiên cường của bản thân, Nhật đang sống vui vẻ từng ngày, cầm chống lại bệnh tật và vượt lên trên tình cảnh để ước mơ làm bác sĩ ngày mai sớm trở thành hiện thực

Nụ cười của cô bé lupus ban đỏ

Ngày nay mỗi tháng Nhật lại đi tái khám một lần. Năm đó Nhật mới tròn 10 tuổi. Ban tổ chức chương trình xin tâm thành cáo lỗi và kính mong độc giả gửi lại bài viết qua địa chỉ email nói trên, thời kì nhận bài đến hết ngày 15-10.

Em vui vẻ thì mẹ cũng vui, em học giỏi thì mẹ cũng mừng”. Bán hết tuốt những gì bán được, vay mượn nội ngoại, láng giềng, với 200. Vì vậy em đã sống vui vẻ, lạc quan và cầm cố học giỏi. Người mẹ chạy tứ bề gom nhặt tiền để chữa bệnh cho con. Bệnh của Nhật không cho em tiếp xúc với ánh nắng quạ, thành ra em không được ra ngoài chơi như bạn bè, thay vào đó em thay đọc sách, giải bài tập, bày cho em út học bài.

May mà một tổ chức nhân đạo biết được tình cảnh gia đình Nhật đã tương trợ tiền để mẹ em xây lại nhà. Com. Nụ cười của cô bé bị lupus ban đỏ hệ thống - Ảnh: Thiên Nga Mơ một mái nhà “Còn cầm được bút em sẽ vẫn đi học!” Cậu học trò nghèo hiếu thảo Về vùng đất nghèo xã Bình Dương, khi nhắc đến Phan Thị Nhật ai cũng biết bởi em học giỏi lại là người độc nhất ở đây bị bệnh lupus ban đỏ.

Dù đau ốm nhưng Nhật vẫn phụ giúp mẹ nấu cơm, thu dọn nhà cửa, xắt khoai để mẹ nấu cám heo. Hơn ai hết, Nhật hiểu cái chết có thể đến với mình bất cứ lúc nào. Vậy là bạn bè trong lớp thay nhau chép hộ bài cho Nhật, chỗ nào chưa hiểu em hỏi bạn bè, nhờ thầy cô giảng dạy. Suốt gần sáu năm điều trị (năm 2008 đến nay) với hàng trăm lượt vào ra, có nhiều lần nằm lại bệnh viện ròng rã hơn hai tháng trời, Nhật chứng kiến cái chết của nhiều người có bệnh giống mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét