Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Cứ ở nhà và thương năng động Việt Nam.

Du lịch bụi ra nước ngoài nghe đâu đã trở nên phương tiện khẳng định thứ hạng thay vì một thú vui như nó vốn vậy

Cứ ở nhà và thương Việt Nam

Chưa bao giờ tôi hối khi đã tự nói với mình, sau buổi học về Việt Nam hôm ấy, rằng “Cứ ở nhà và thương Việt Nam, cho hết!”. Tôi quen một cô bạn sống ở Sài Gòn suýt soát gần sáu năm, nhưng chưa một lần đặt chân vào bên trong Bưu điện thị thành, dù đã chạy xe qua khu vực ấy cả trăm lần. “Vào tới Hồ Chí minh mà không ghé Cam là hơi phí. Người dân địa phương như bạn đâu nhất định phải đặt chân vô.

Và tôi biết, chỉ khi hiểu thật rõ và yêu thật say giang san của mình, người ta mới có thể nhận ra những đặc điểm đặc trưng khi tới thăm vùng đất khác. Bạn bảo, những nơi như thế (bao gồm: nhà thờ Đức Bà, Bưu điện thành phố, Dinh Thống Nhất,…) đều dành cho khách du lịch.

Dẫu sao cũng được tiếng ra nước ngoài du lịch”. Những gì giản dị nhất, gần ta nhất, luôn đẹp nhất… Hôm bữa, tôi nhắn nhe với một người bạn đang ở Hà Nội, kể về kế hoạch lênh đênh sông nước với miệt vườn, hoa trái ở các tỉnh miền Tây.

Huế, Đà Nẵng, Sài Gòn,… những nơi tôi đã sống, đã làm việc, đã thương và đã yêu. Hai năm trước, thầy tới Việt Nam, ấn tượng hơn cả với hình ảnh cao nguyên hùng vĩ trên Đồng Văn, với buổi lặn ngắm san hô ở Cù Lao Chàm… Em đã lắc đầu và nói “Em không biết” trước hết thảy những địa điểm ấy.

Bay thật cao, đi thật xa để làm gì khi ta không biết mảnh đất quê nhà hình trạng ra sao? Bay thật cao, đi thật xa để làm gì khi ta chưa có được nền móng ban sơ để so sánh và học hỏi? Bạn tôi bảo, với cùng một số tiền, bạn sẽ chọn bay sang Malaysia và du lịch một cách hà tằn hà tiện, hơn là bro 2h đồng hồ để vào Sài Gòn, hoặc quẩn quanh nơi nào đó trong tổ quốc Việt Nam.

Chỉ là, đến Campuchia như một “cột mốc” đánh dấu sự “sang chảnh” vì đã dám vượt biên, là điều tôi chưa từng nghĩ đến. Tôi cũng biết một cậu bạn khác, người từng đặt chân tới Singapore và ca ngợi hết lời hệ thống xe bus hai tầng ở đó mà không biết rằng xe bus hai tầng đã xuất hiện trong thị thành nơi cậu đang sống, một thời gian khá dài.

“Sính ngoại” hình như đã ăn sâu trong máu của một bộ phận không nhỏ những người trẻ bây giờ. Nghiêm phụ đứng lớp là một người ưa xê dịch, nên, những buổi học luôn được bắt đầu bởi thông tin, câu chuyện du lịch thầy có được, ở mỗi nước khác nhau.

Du lịch bụi ra nước ngoài nghe đâu đã trở thành phương tiện khẳng định thứ hạng thay vì một thú vui như nó vốn vậy.

Bạn cười khẩy, hỏi nơi ấy có gì để xem, chi bằng phượt Tây Ninh một chuyến rồi bắt bus xuyên biên cương, sang Campuchia du hí. Và lần trước nhất trong đời, em thấy hộ chiếu, giấy thông hành, vé phi cơ, xuất nhập cảnh… là những trải nghiệm thực sự đáng hổ ngươi. Đó phải chăng là lý do không ít người hùng hổ xách ba lô lên và đi, đến một xứ sở nào đó khác và gọi tất tật những thứ nghe, nhìn và trông thấy được bằng từ “dễ thương”, “đặc biệt”, mà đâu biết rằng chúng hiện diện mỗi ngày ở nơi họ đã từng sống? Dẫu biết một status hay dòng check-in cho thấy đang ở nước ngoài sẽ “câu khách” hơn trăm nghìn chữ nói đang ở Việt Nam, tôi vẫn chấp thuận gác lại kế hoạch phượt các nước trong khu vực Đông Nam Á, để thực hành mong ước sống và làm việc ở quờ các thành thị trên giang san.

Kiếm thêm bộ dấu xuất nhập cảnh cho hộ chiếu thêm phần sang chảnh đi cưng. Không phải tôi không yêu đất nước của khu đền thờ Angkor Wat, không phải tôi không muốn “vượt biên” và làm dày thêm kinh nghiệm du lịch của bản thân mình. Theo  Thùy Dung (Người Đẹp).

Em vẫn nhớ như in vẻ mặt ngạc nhiên của thầy khi nghe em kể đã từng du lịch Hàn Quốc, Nhật Bản, Indonesia,… nhưng lại chưa một lần ghé Hà Giang, Hạ Long,… ở quê nhà. Chừng hai tháng trước, em gái tôi nhận được học bổng toàn phần cho khóa học tiếng Anh ở Ireland.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét