Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

“Trận đánh” của ngành giáo dục: Không chấp thuận đội ngũ nhà giáo à ơi!.

Quan điểm trên của TS

“Trận đánh” của ngành giáo dục: Không chấp nhận đội ngũ nhà giáo à ơi!

Có hàng ngũ nhà giáo giỏi thì chúng ta sẽ có được một thế hệ học trò tương lai. Nhà giáo hơn ai hết ở sờ soạng các cấp học phải đạt trình độ nhất mực mới được đứng lớp.

Đối với giáo dục trước mắt chỉ cần tiền cho hàng ngũ, đào tạo lại đội ngũ. Tiến sĩ có san sẻ gì với hàng ngũ này trước thềm đổi mới?   TS.

Tiền cũng cần ngay cho trường sở nhưng trường thi chưa cần tới mức đó, chúng ta đang chấp nhận trường thi còn chưa đều, nhưng giờ chúng ta chỉ cần thầy giỏi. Ý kiến của tôi phải dùng người giỏi để bồi dưỡng cho giáo viên chứ chẳng thể dùng học vị. Vậy bản chất hàng ngũ của chúng ta đang ở tình trạng nào, thưa tấn sĩ?   TS. Từng tỉnh thành, từng quận huyện phải chịu nghĩa vụ về vấn đề này.

Có làm như thế thì nhà giáo luôn tích lũy và học suốt đời được, nếu ai không có tay nghề sẽ lòi ra ngay. Nguyễn Tùng Lâm:   Việc Bộ trưởng Phạm Vũ Luận chọn điểm đột phá là đay trong đổi mới căn bản lần này, tôi cho đó là định hướng đúng, đổi mới để tạo ra chất lượng toàn diện phải đồng bộ, nhiều khâu từ cơ sở vật chất, nhà trường, chương trình, sách giáo khoa, đội ngũ nhà giáo, công tác quản, trong đó phải ưu tiên đi trước một bước chứ không đợi 2016 mới làm.

Nguyễn Tùng Lâm, ông có nhận xét gì về việc Đề án đổi mới giáo dục sắp tới sẽ chọn lựa khâu trước nhất để tiến hành đổi mới là càn?   TS. Nhưng để học trò thích học thì thầy phải làm gì? Trò làm gì? Đây là một câu chuyện gian khổ, vì bây giờ học sinh chỉ học đối phó với thi, tía không có năng lực dạy học. Dùng người giỏi để đào tạo tay nghề nhà giáo    Như trên ông đã khẳng định, đổi mới lần này tuyển lựa khâu đổi mới từ cha nội là đúng đắn, xác định được hướng đi nhưng còn băn khoăn cách làm để làm sao đạt được hiệu quả cao nhất.

Nguyễn Tùng Lâm:   Vai trò của nhà giáo không phải chúng ta đổi mới mới cần tới nhà giáo, bản chất của nhà trường và khâu trung tâm là nhà giáo, chúng ta có đổi thay mọi thứ nhưng nhà giáo không đổi thay thì chúng ta cũng không có cái gì, trái lại, chúng ta có hàng ngũ nhà giáo mà chương trình chưa tốt, sách giáo khoa chưa tốt họ vẫn làm được, bằng tay nghề của họ họ vẫn làm được.

Nếu một bên là thầy và trò, một bên là các dạng, nếu thầy giỏi và trò giỏi đó là điều ráo trọi nhưng tôi cho rất ít. Nguyễn Tùng Lâm đã dành cho Báo điện tử Giáo dục Việt Nam một cuộc phỏng vấn nhỏ xung quanh khâu đào tạo thầy, đây là khâu mà theo Bộ trưởng Bộ GD&ĐT Phạm Vũ Luận bởi đó chính là "máy cái" (máy chủ - PV) để tạo ra các sản phẩm.

Tự học là bản tính của việc học, bây giờ chúng ta đang đánh mất thực chất. Nguyễn Tùng Lâm:   bản chất của việc học là tự học, là hứng thú học, biết cách học, nề nếp học và học có hiệu quả. Nguyễn Tùng Lâm:   Thật vậy, đào tạo tay nghề cũng phải thay đổi, chúng ta không đào tạo theo lý thuyết nữa.

Đổi mới chúng ta phải quan niệm đây đổi mới tay nghề nhà giáo, vì từ trước tới nay đào tạo của chúng ta không hạp so với tình hình mới. Nguyễn Tùng Lâm:   Tôi có nghiên cứu và đưa ra những loại hình bố như sau: Có thể loại thứ nhất là những người thầy cực giỏi, rất tâm huyết với nghề, hoàn toàn mê say với nghề, khả năng dẫn dắt học trò, trong điều kiện nào họ cũng thi đua dạy tốt, học tốt, không có vụ lợi, nhưng loại này ngày một giảm đi vì những người giỏi vào sư phạm rất ít, nên để cứu lại chất lượng ngành giáo dục chúng ta phải tăng số lượng cha nội giỏi lên.

Ở đây Bộ trưởng có đặt vấn đề kiền không chỉ dạy chữ mà còn dạy người, tạo những phương pháp mới để cho học trò chiếm lĩnh kiến thức, tức là ở đây chúng ta phải đào tạo lại đay đả, cụ thể phải nâng cao tay nghề nhà giáo, lấy tiêu điểm của hàng ngũ nhà giáo là tay nghề nhà giáo.

Chưa kể các trường sư phạm phải đổi thay. Phải coi như đây là một trận đánh giáo dục rất gieo neo.

Nguyễn Tùng Lâm:  bây chừ ngành giáo dục đếm thành tích đạt chuẩn đại học, cao đẳng, gần như cấp học nào cũng vượt quy định. Hạn chế nữa là làm việc không chuyên nghiệp, bất thường. Lúc đó người ta mới lao vào công tác giáo duc, chứ hiện phụ thân chủ nhiệm doạ người trẻ, người rỗi việc làm, những người không làm được việc gì thì đi làm chủ nhiệm, đó là đại hiểm nguy.

Tấn sĩ có lo lắng không khi nguồn ngân sách chúng ta eo hẹp cho phát triển và đổi mới giáo dục?   TS. Nhưng sang trạng thái nữa thầy kém mà trò giỏi đó là điều bi quan, nhưng vẫn cứu vớt được. Giải quyết đội ngũ phải làm trước một bước, thậm chí làm ngay trong niên học này.

Tôi chỉ sợ là tới lúc trò kém và thầy kém thì không còn gì để nói. Bồi bổ là phải nâng được nhận thức, ý kiến, trình độ mới nhưng phải chỉ cho họ làm thế nào, mà chỉ cho họ làm thế nào thì phải là người giỏi.

Nguyễn Tùng Lâm  - Như tấn sĩ nói thì việc đổi mới từ khâu đay nghiến phải làm ngay từ năm nay chứ không chờ tới sau 2016 mới làm, nhưng cụ thể ở đây phải đổi mới nhân tố nào từ nhà giáo?   TS.

Hàng ngũ này phải đào tạo lại từ 3-5 năm mới xong được. Bộ bồi bổ xuống tỉnh, tỉnh xuống huyện, huyện về trường rồi rốt cuộc cũng chẳng được là bao.

Tuy là câu chuyện cũ nhưng phải làm mới, ai năng lực giỏi là biết tự học, người thầy chỉ là một phần tác động mà thôi. Vấn đề dùng nghiêm đường phải đi liền với đãi ngộ, nếu chúng ta đòi hỏi nhà giáo mà không có đãi ngộ đi theo để cho càn sống bằng đồng lương của họ thì rất khó đổi mới. Nên chi, không ai có thể thay thế được người thầy, là người quyết định trực tiếp nhất tới chất lượng giáo dục.

Phải đào tạo những xuân đường giỏi, trang bị lại nhận thức cho họ để sắp đặt. Nếu thầy giỏi nhưng trò kém, đó là bình thường. Hiện nay lương bổng cho thầy chỉ đủ để trả số giờ lên lớp theo chuẩn quốc gia, còn giáo dục tư cách phải làm nhiều việc, xuân đường thực hiện rất nhiều chương trình ngoại khóa, vậy khi người nào làm được việc đó phải trả lương, nhất là lương chủ nhiệm, phải coi đó là một chức danh trong nhà trường và phải được ưu đãi.

Tay nghề nhà giáo không nhầm lẫn với trình độ được, chẳng thể vì cái bằng mà cho xuê xoa, mà phải là chuyên môn, là năng lực sư phạm, vì tay nghề rất quan yếu cho đổi mới. Tấn sĩ có ý tưởng gì không?   TS. Bổ dưỡng phải cuốn chiếu (đàm đạo lại nhận thức, thực hành tự trải nghiệm và sau đó soát lây bằng cớ chỉ, quyết định bậc lương).

Thủ tướng cũng phải chịu nghĩa vụ bao giờ đưa giáo dục Việt Nam tới chỗ này, chỗ kia, Thủ tướng phải cam kết, phải giải đáp, bằng những nguồn lực nào để đưa giáo dục đi lên.

Nguyễn Tùng Lâm:   Tiền không lo theo ý kiến của tôi, tiền để giải quyết những cái khôn cùng bài bản. Trước nay chúng ta bồi dưỡng nghiêm đường theo lý thuyết tức là mời giáo sư này, giáo sư kia dạy tràn lan đại hải, kiền dự 1-2 giờ hết rồi đi về.

Xin cảm ơn Tiến sĩ. “Không bằng lòng đội ngũ nhà giáo à ơi”   PV: Thưa TS. Trước thềm đổi mới cơ bản và toàn diện nền giáo dục và đào tạo, TS.

Nước mình hiện nay tham nhũng nhiều lắm, tiền nhiều thì rải nhiều, chưa hẳn tiền nhiều đã giải quyết được. - Ở đây chúng ta cũng phải ngóng, thực trạng phụ thân của ta mặc dù chóng vánh phát triển về số lượng nhưng chất lượng theo đánh giá là đang đi xuống, đay đả không chủ động trong việc bồi bổ chuyên môn cho mình. Đây là 3 hạn chế lớn của nhà giáo, trong khi đào tạo tay nghề phải giải quyết những khâu này, nhưng hạn chế của nhà giáo hiện giờ là mắc bệnh nói nhiều, diễn thuyết, không nghe ai cả, mắc bệnh chủ quan, lúc nào cũng cho mình là giỏi.

Nguyễn Tùng Lâm – chủ toạ Hội Tâm lí giáo dục Hà Nội, đồng thời là Phó chủ toạ kiêm TTK liên hợp các Hội khoa học & Kĩ thuật Hà Nội. Tai hại nhất là không được trang bị kĩ về tâm lí học, giáo dục học, không làm đúng đường lối quan điểm giáo dục mà chỉ làm theo ý thích, như vậy là rất hiểm. Theo tôi, chúng ta đổi mới từ đào tạo rồi mới đến tuyển, ai không đáp ứng đạt đề nghị thì phải làm lại, học lại, không chấp nhận một đội ngũ à ơi, ai cũng dạy được, chỉ cần qua trường sư phạm là đi dạy tới lúc về hưu, thậm chí bây giờ ở mầm non không qua trường sư phạm cũng đi dạy.

Loại nữa có năng lực nhưng lại không ham với nghề, nơi nào động viên tốt thì họ làm, ở đây nếu đãi ngộ tốt, quản lí tốt thì họ vẫn quay về.

TS. Còn số đông là những đay nghiến rất cần cù, chăm chỉ, chịu thương chịu khó nhưng năng lực có hạn, làm việc không hiệu quả. Trong Đề án có đề cập tới phương thức giáo dục mới, tức là người thầy không chỉ dạy kiến thức mà nhiệm vụ chính sẽ là tổ chức, chỉ dẫn học trò tự học, tự vỡ hoang kiến thức, áp dụng tri thức để hình thành năng lực và phẩm chất của mình.

Nhưng tôi cần 2 người phải đổi thay nhanh, đó là những người đứng đầu quốc gia, đứng đầu ngành giáo dục phải đổi thay, chứ nếu chúng ta vẫn làm nửa vời như trước kia, vẫn sợ nghĩa vụ thì làm sẽ không được, tiếp theo người đứng đầu các tỉnh nếu để cho giáo dục tỉnh mình kém phải chịu nghĩa vụ. Tấn sĩ đánh giá đây là phương thức mới hay cũ?   TS.

Thứ nữa là số phụ thân mất phẩm chất, không có năng lực nhưng số đó còn ít.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét